夜抵葭萌惠照寺寓榻小閣

宋代 陸游
亭驛驅馳髀肉消,故山歸夢愈迢迢。 夜行觸尉那能避,旦過隨僧不待招。 雨後風雲猶慘澹,霜前草木已蕭條。 衰遲事事非平日,醉里題詩亦復聊。
tíng chí ròu xiāo   shān guī mèng tiáo tiáo  
xíng chù wèi néng   dàn guò suí sēng dài zhāo  
hòu fēng yún yóu cǎn dàn   shuāng qián cǎo xiāo tiáo  
shuāi chí shì shì fēi píng   zuì shī liáo