夜半聞雨聲清甚

宋代 韓淲
雨聲催我夢華胥,清氣於人便有餘。惟適之安非素隱,不容何病是閒居。 茶煙未了歸真覺,香霧初橫切太虛。卻憶華山陳處士,惘然推枕聽階除。
shēng cuī mèng huá   qīng rén biàn 便 yǒu wéi shì zhī ān fēi yǐn   róng bìng shì xián    
chá yān wèi liǎo guī zhēn jué   xiāng chū héng qiē tài què huà shān chén chǔ shì wǎng   rán tuī zhěn tīng jiē chú