牙檀壽石行

宋代 單人耘
牙檀小巷氣嚴尊,牙檀老人顏粹溫。磚砌瓦檐曾佇立,苔滋蘚碧秋復春。 老人仙去久落寞,地兀天搖風煙昏。忽睹一石傍牆角,崢嶸不掩世紀痕。 非松非雲骨稜稜,主人謦欬似可聞。我家下放原上村,六載歸來夙志存。 萬卷已付長江波,一硯猶濡岳祖恩。兩浦弦歌未辭苦,留將潛德福兒孫。 一路一踴攜一酉,娟娟月朗此窗軒。自幼愛石夢絳石,諷吟何異歐廬陵。 斯石當是天所遺,慰我轗軻礪我魂。前年遷居一勺庵,細蒲幽芷披拂捫。 有時作畫情懷滯,惹毫擬為解索皴。每思移石來小院,倩誰能動岳雲根。 況我年已過花甲,靈石難祈發欲髡。歲在戊辰春三月,赫然此石降我門。 車載來者九叔丈,搬入室者康姓鄰。令余最喜者是日,天巧地設妙雙臻:四月十九三月四,陽曆陰曆同誕辰。 娟年六四我六二,得此壽石樂無垠。痴心念此一尊石,累我九叔踩三輪。 侄女侄婿何所貴,愛如磐石浴朝暾。圃花甌草紛羅拜,腴青釅翠宛相親。 緣會似是三生定,我書案前即只園。靜對崔嵬疑太古,不言緘默神吐吞。 俚詩賦罷未稱意,何當就月酹清樽。海可枯兮石不爛,長留奇氣在乾坤。
tán xiǎo xiàng yán zūn   tán lǎo rén yán cuì wēn zhuān yán céng zhù tái   xiǎn qiū chūn    
lǎo rén xiān jiǔ luò   tiān yáo fēng yān hūn shí bàng qiáng jiǎo zhēng   róng yǎn shì hén    
fēi sōng fēi yún léng léng   zhǔ rén qǐng kài shì wén jiā xià fàng yuán shàng cūn liù   zǎi guī lái zhì cún    
wàn juàn cháng jiāng   yàn yóu yuè ēn liǎng xián wèi liú   jiāng qián ér sūn    
yǒng xié yǒu   juān juān yuè lǎng chuāng xuān yòu ài shí mèng jiàng shí fěng   yín ōu líng    
shí dàng shì tiān suǒ   wèi kǎn hún qián nián qiān sháo ān   yōu zhǐ mén    
yǒu shí zuò huà qíng huái zhì   háo wèi jiě suǒ cūn měi shí lái xiǎo yuàn qiàn   shuí néng dòng yuè yún gēn    
kuàng nián guò huā jiǎ   líng shí nán kūn suì zài chén chūn sān yuè   rán shí jiàng mén    
chē zài lái zhě jiǔ shū zhàng   bān shì zhě kāng xìng lín lìng zuì zhě shì tiān   qiǎo shè miào shuāng zhēn   yuè shí jiǔ sān yuè yáng   yīn tóng dàn chén    
juān nián liù liù èr   shòu shí yín chī xīn niàn zūn shí lèi   jiǔ shū cǎi sān lún    
zhí zhí 婿 suǒ guì   ài pán shí zhāo tūn huā ōu cǎo fēn luó bài   qīng yàn cuì wǎn xiāng qīn    
yuán huì shì shì sān shēng dìng   shū àn qián zhǐ yuán jìng duì cuī wéi tài   yán jiān shén tūn    
shī wèi chēng   dāng jiù yuè lèi qīng zūn hǎi shí làn zhǎng   liú zài qián kūn