迓使客夜歸四首
病後霜威不見饒,吟邊月色苦相撩。
重簾垂地寒猶入,畫燭無風影自搖。
誰遣塵埃空老去,何曾鷗鷺不吾招。
坐來已是愁無柰,草露蟲聲政寂寥。
bìng
病
hòu
後
shuāng
霜
wēi
威
bú
不
jiàn
見
ráo
饒
,
yín
吟
biān
邊
yuè
月
sè
色
kǔ
苦
xiāng
相
liāo
撩
。
zhòng
重
lián
簾
chuí
垂
dì
地
hán
寒
yóu
猶
rù
入
,
huà
畫
zhú
燭
wú
無
fēng
風
yǐng
影
zì
自
yáo
搖
。
shuí
誰
qiǎn
遣
chén
塵
āi
埃
kōng
空
lǎo
老
qù
去
,
hé
何
zēng
曾
ōu
鷗
lù
鷺
bù
不
wú
吾
zhāo
招
。
zuò
坐
lái
來
yǐ
已
shì
是
chóu
愁
wú
無
nài
柰
,
cǎo
草
lù
露
chóng
蟲
shēng
聲
zhèng
政
jì
寂
liáo
寥
。