迓使客夜歸四首

宋代 楊萬里
起視青天分外青,滿天一點更無星。 忽驚平地化成水,乃是月華光滿庭。 筆下何知有前輩,醉中未肯赦空瓶。 兒曹夜誦何書冊,也遣先生細細聽。
shì qīng tiān fèn wài qīng   mǎn 滿 tiān diǎn gèng xīng  
jīng píng huà chéng shuǐ   nǎi shì yuè huá guāng mǎn 滿 tíng  
xià zhī yǒu qián bèi   zuì zhōng wèi kěn shè kōng píng  
ér cáo sòng shū   qiǎn xiān sheng tīng