搖落吟

宋代 陸游
素秋欲盡風雨惡,千林如掃俱搖落。 年運而往秋復冬,念念元知已非昨。 痴人顧欲吝此生,放翁憫汝笑絕纓。 發毛爪齒俱外物,天地大化終無情。 我貧無以遺兒子,惟有一言持付爾:仕宦要能當百挫,為農飢死無游惰。
qiū jǐn fēng è   qiān lín sǎo yáo luò
nián yùn ér wǎng qiū dōng   niàn niàn yuán zhī fēi zuó
chī rén lìn shēng   fàng wēng mǐn xiào jué yīng
máo zhǎo chǐ wài   tiān huà zhōng qíng
pín ér zi   wéi yǒu yán chí ěr   shì huàn yào néng dāng bǎi cuò   wèi nóng yóu duò