瑤花 詠雪

明代 彭孫貽
先春冰散入,暝花明沒,檐牙高啄。籬梢庭卉,折幾枝,都似梳翎凍鶴。 玉人何處,正暖炙、鵝笙小閣。倚獸爐、纖指頻溫,字澀紅牙新學。 珠簾十二重遮,想此處清寒,不上梅萼。金樽翠袖,生俊煞、呵筆彩毫相角。 苦吟句就,憶驢背、舊遊如昨。較淺斟低唱今宵,如此風情不惡。
xiān chūn bīng sàn   míng huā míng méi   yán gāo zhuó shāo tíng huì   zhé zhī   dōu shì shū líng dòng
rén chǔ   zhèng nuǎn zhì é shēng xiǎo shòu xiān zhǐ pín wēn   hóng xīn xué
zhū lián shí èr chóng zhē   xiǎng chù qīng hán   shàng méi è jīn zūn cuì xiù   shēng jùn shā cǎi háo xiàng jiǎo
yín jiù   bèi jiù yóu zuó jiào qiǎn zhēn chàng jīn xiāo   fēng qíng è