遙和諸郎夜過桃葉渡(有本事)

明代 湯顯祖
諸公紛紛去何所,隔岸熒熒高燭舉。 若非去挾秦家姝,定是將偷邛市女。 一從西蜀老王孫,千騎東方總不論。 也乏使君呼共載,也無游女解宵奔。 無緣此屬翩連去,飄飄曄曄知何處。 翠納香奩夜著人,絳蠟清笙幾回曙。 當時我亦俊人群,情如秋水氣如雲。 有酒誰家惜酣暢,饒花是處怯離分。 如今兩鬢籠紗帽,輕煙澹粉何曾到。 眼看諸公淹夜遊,心知此事從誰道。 衙齋獨宿清漢斜,燈影籠窗半落花。 拚不風流長睡去,卻持殘夢到他家。
zhū gōng fēn fēn suǒ   àn yíng yíng gāo zhú  
ruò fēi xié qín jiā shū   dìng shì jiāng tōu qióng shì  
cóng 西 shǔ lǎo wáng sūn   qiān dōng fāng zǒng lùn  
shǐ 使 jūn gòng zài   yóu jiě xiāo bēn  
yuán shǔ piān lián   piāo piāo zhī chǔ  
cuì xiāng lián zhù rén   jiàng qīng shēng huí shǔ  
dāng shí jùn rén qún   qíng qiū shuǐ yún  
yǒu jiǔ shuí jiā hān chàng   ráo huā shì chù qiè fēn  
jīn liǎng bìn lóng shā mào   qīng yān dàn fěn zēng dào  
yǎn kàn zhū gōng yān yóu   xīn zhī shì cóng shuí dào  
zhāi 宿 qīng hàn xié   dēng yǐng lóng chuāng bàn luò huā  
pàn fēng liú zhǎng shuì   què chí cán mèng dào jiā