堯歌

唐代 孟郊
爾室何不安,爾孝無與齊。一言應對姑,一度為出妻。 往轍才晚鐘,還轍及晨雞。往還跡徒新,很戾竟獨迷。 娥女無禮數,污家如糞泥。父母吞聲哭,禽鳥亦為啼。 如何天與惡,不得和鳴棲。 山色挽心肝,將歸盡日看。村肩籃輿子,野坐白髮官。 鶯弄方短短,花明碎攢攢。琉璃堆可掬,琴瑟饒多歡。 翠韻仙窈窕,嵐漪出無端。養館洞庭秋,響答虛吹彈。
ěr shì ān   ěr xiào yán yìng duì   wèi chū
wǎng zhé cái wǎn zhōng   hái zhé chén wǎng huán xīn   hěn jìng
é shù   jiā fèn tūn shēng   qín niǎo wèi
tiān è   míng
shān wǎn xīn gān   jiāng guī jìn kàn cūn jiān lán 輿 zi   zuò bái guān
yīng nòng fāng duǎn duǎn   huā míng suì zǎn zǎn liú li duī   qín ráo duō huān
cuì yùn xiān yǎo tiǎo   lán chū duān yǎng guǎn dòng tíng qiū   xiǎng chuī tán