雁字三十首次韻 其二十四

清代 韓氏
霜冷吳江夜抖翎,燒殘野火當藜青。雨餘神鬼連宵哭,漏靜蛟鼉隔水聽。 極浦航歸因草草,遠灣煙霽一星星。雲龍山下空回首,點筆山人放鶴亭。
shuāng lěng jiāng dǒu líng   shāo cán huǒ dāng qīng shén guǐ lián xiāo   lòu jìng jiāo tuó shuǐ tīng
háng guī yīn cǎo cǎo   yuǎn wān yān xīng xing yún lóng shān xià kōng huí shǒu   diǎn shān rén fàng tíng