燕子和韻

宋代 李之儀
依依梁間燕,終日密相對。本不欲爾期,何為尚此會。 得非緣所遭,又恐意有在。飛來復飛來,好語如湍瀨。 我亦強維縶,爾豈知向背。萬事杳靄間,一笑沉吟外。 玄妙第一義,為爾降障礙。捲簾見天下,始信物有大。
liáng jiān yàn   zhōng xiāng duì běn ěr   wéi shàng huì
de fēi yuán suǒ zāo   yòu kǒng yǒu zài fēi lái fēi lái   hǎo tuān lài
qiáng wéi zhí   ěr zhī xiàng bèi wàn shì yǎo ǎi jiān   xiào chén yín wài
xuán miào   wéi ěr jiàng zhàng ài juàn lián jiàn tiān xià   shǐ xìn yǒu