雁字

宋代 許棐
點畫分明印碧空,回鸞返鵲勢差同。月邊映得銀鉤體,雪裡摹成玉箸工。 斷續似經秦火後,悲涼如在楚詞中。愁人筆硯俱荒廢,倩寫相思寄便風。
diǎn huà fēn míng yìn kōng   huí luán fǎn què shì chà tóng yuè biān yìng yín gōu xuě   chéng zhù gōng    
duàn shì jīng qín huǒ hòu   bēi liáng zài chǔ zhōng chóu rén yàn huāng fèi qiàn   xiě xiāng biàn fēng 便