言志詩

魏晉 何晏
鴻鵠比翼游,群飛戲太清。常恐夭網羅,憂禍一旦並。 豈若集五湖,順流唼浮萍。逍遙放志意,何為怵惕驚。 轉蓬去其根,流飄從風移。芒芒四海塗,悠悠焉可彌。 願為浮萍草,託身寄清池。且以樂今日,其後非所知。 浮雲翳白日,微風輕塵起。
hóng yóu   qún fēi tài qīng cháng kǒng yāo wǎng luó   yōu huò dàn bìng
ruò   shùn liú shà píng xiāo yáo fàng zhì   wéi chù jīng
zhuǎn péng gēn   liú piāo cóng fēng máng máng hǎi   yōu yōu yān
yuàn wèi píng cǎo   tuō shēn qīng chí qiě jīn   hòu fēi suǒ zhī
yún bái   wēi fēng qīng chén