言志

宋代 呂本中
馮驩客傳舍,彈鋏歌不已。託身孟嘗君,惟有一劍耳。 何事食無魚,何事出無輿。先生猶有劍,至我劍亦無。 一來曹南郡,優遊聊自娛。春風吹我衣,春草生庭除。 小便胞略轉,晚發手自梳。仰面送歸雁,低頭羨游魚。 幸有薄薄酒,浸漬滿腹書。安得待天命,吾心亦何如。 長鋏莫漫彈,何必憶吾廬。
féng huān chuán shè   dàn jiá tuō shēn mèng cháng jūn wéi   yǒu jiàn ěr    
shì shí   shì chū 輿 xiān sheng yóu yǒu jiàn zhì   jiàn    
lái cáo nán jùn   yōu yóu liáo chūn fēng chuī chūn   cǎo shēng tíng chú    
xiǎo biàn 便 bāo lüè zhuǎn   wǎn shǒu shū yǎng miàn sòng guī yàn   tóu xiàn yóu    
xìng yǒu báo jiǔ   jìn mǎn 滿 shū ān dài tiān mìng   xīn    
cháng jiá màn dàn