宴席賦得姚美人拍箏歌(美人曾在禁中)

唐代 盧綸
出簾仍有鈿箏隨,見罷翻令恨識遲。微收皓腕纏紅袖, 深遏朱弦低翠眉。忽然高張應繁節,玉指迴旋若飛雪。 鳳簫韶管寂不喧,繡幕紗窗儼秋月。有時輕弄和郎歌, 慢處聲遲情更多。已愁紅臉能佯醉,又恐朱門難再過, 昭陽伴里最聰明,出到人間才長成。遙知禁曲難翻處, 猶是君王說小名。
chū lián réng yǒu diàn zhēng suí   jiàn fān lìng hèn shí chí wēi shōu hào wàn chán hóng xiù  
shēn è zhū xián cuì méi rán gāo zhāng yīng fán jié   zhǐ huí xuán ruò fēi xuě
fèng xiāo sháo guǎn xuān   xiù shā chuāng yǎn qiū yuè yǒu shí qīng nòng láng  
màn chù shēng chí qíng gèng duō chóu hóng liǎn néng yáng zuì   yòu kǒng zhū mén nán zài guò  
zhāo yáng bàn zuì cōng ming   chū dào rén jiān cái zhǎng chéng yáo zhī jìn nán fān chù  
yóu shì jūn wáng shuō xiǎo míng