宴韋司戶山亭院

唐代 高適
人幽想靈山,意愜憐遠水。習靜務為適,所居還復爾。 汲流漲華池,開酌宴君子。苔徑試窺踐,石屏可攀倚。 入門見中峰,攜手如萬里。橫琴了無事,垂釣應有以。 高館何沉沉,颯然涼風起。
rén yōu xiǎng líng shān   qiè lián yuǎn shuǐ jìng wèi shì   suǒ hái ěr
liú zhǎng huá chí   kāi zhuó yàn jūn zi tái jìng shì kuī jiàn   shí píng pān
mén jiàn zhōng fēng   xié shǒu wàn héng qín liǎo shì   chuí diào yīng yǒu
gāo guǎn chén chén   rán liáng fēng