宴山亭/燕山亭

宋代 張鎡
幽夢初回,重陰未開,曉色吹成疏雨。竹檻氣寒,蓴畹聲搖,新綠暗通南浦。未有人行,才半啟、迴廊朱戶。無緒。空望極霓旌,錦書難據。 苔徑追憶曾游,念誰伴、鞦韆彩繩芳柱。犀奩黛卷,鳳枕雲孤,應也幾番凝佇。怎得伊來,花霧繞、小堂深處。留住。直到老、不教歸去。
yōu mèng chū huí   zhòng yīn wèi kāi   xiǎo chuī chéng shū zhú kǎn hán   chún wǎn shēng yáo   xīn àn tōng nán wèi yǒu rén xíng   cái bàn huí láng zhū kōng wàng jīng   jǐn shū nán
tái jìng zhuī céng yóu   niàn shuí bàn qiū qiān cǎi shéng fāng zhù lián dài juǎn   fèng zhěn yún   yīng fān níng zhù zěn de lái   huā rào xiǎo táng shēn chù liú zhù zhí dào lǎo jiào guī