燕山亭·暖靄輝遲

宋代 毛炳
暖靄輝遲,雨過夜來,簾外春風徐轉。霞散錦舒,密映窺,亭亭萬枝開遍。一笑嫣然,猶記有、畫圖曾見。無伴。初睡起,昭陽弄妝日晚。長是相趁佳期,有尋舊流鶯,貪新雙燕。惆悵共誰,細繞花陰,空懷紫簫悽怨。銀燭光中,且更待、夜深重看。留戀。愁酒醒、霏千片。
nuǎn ǎi huī chí   guò lái   lián wài chūn fēng zhuǎn xiá sàn jǐn shū   yìng kuī   tíng tíng wàn zhī kāi biàn xiào yān rán   yóu yǒu huà céng jiàn bàn chū shuì   zhāo yáng nòng zhuāng wǎn cháng shì xiāng chèn jiā   yǒu xún jiù liú yīng   tān xīn shuāng yàn chóu chàng gòng shuí   rào huā yīn   kōng huái xiāo yuàn yín zhú guāng zhōng   qiě gèng dài shēn zhòng kàn liú liàn chóu jiǔ xǐng fēi qiān piàn