雁山

宋代 左緯
亂山無限好,幽徑有時迷。石骨秋偏瘦,松梢老卻低。 天寒聞雁過,月白見烏棲。海上知名地,無人識馬蹄。
luàn shān xiàn hǎo   yōu jìng yǒu shí shí qiū piān shòu sōng   shāo lǎo què    
tiān hán wén yàn guò   yuè bái jiàn hǎi shàng zhī míng   rén shí