宴瓊林·遽暖間俄寒

宋代 黃裳
遽暖間俄寒,妙用向園林,難問春意。萬般聲與色,自聞雷、便作浮華人世。紅嬌翠軟,誰頓悟、天機此理。似韶容、可駐無人會,且忘言閒醉。當度仙家長日,向人間、閒看佳麗。念遠處有東風在,夢悠悠往事。桃溪近、幽香遠遠,謾凝望、落花流水。桂華中、珠佩隨軒去,還從賣花市。
nuǎn jiān é hán   miào yòng xiàng yuán lín   nán wèn chūn wàn bān shēng   wén léi biàn 便 zuò huá rén shì hóng jiāo cuì ruǎn   shuí dùn tiān shì sháo róng zhù rén huì   qiě wàng yán xián zuì dāng xiān jiā cháng   xiàng rén jiān xián kàn jiā niàn yuǎn chù yǒu dōng fēng zài   mèng yōu yōu wǎng shì táo jìn yōu xiāng yuǎn yuǎn   mán níng wàng luò huā liú shuǐ guì huá zhōng zhū pèi suí xuān   hái cóng mài huā shì