宴清都(登霅·川圖有賦)

宋代 周密
老去閒情懶。東風外、菲菲花絮零亂。輕鷗漲綠,啼鵑暗碧,一春過半。尋芳已是來遲,怕迤邐、華年暗換。應悵恨、白雪歌空,秋霜鬢冷誰管。 憑闌自笑清狂,事隨花謝,愁與春遠。持杯顧曲,登樓賦筆,杜郎才減。前歡已隔殘照,但耿耿、臨高望眼。溯流紅、一棹歸時,半蟾弄晚。
lǎo xián qíng lǎn dōng fēng wài fēi fēi huā líng luàn qīng ōu zhàng   juān àn   chūn guò bàn xún fāng shì lái chí   huá nián àn huàn yīng chàng hèn bái xuě kōng   qiū shuāng bìn lěng shuí guǎn
píng lán xiào qīng kuáng   shì suí huā xiè   chóu chūn yuǎn chí bēi   dēng lóu   láng cái jiǎn qián huān cán zhào   dàn gěng gěng lín gāo wàng yǎn liú hóng zhào guī shí   bàn chán nòng wǎn