掩門

宋代 陸游
簌簌落高槐,陰陰長綠苔。 只言門晝掩,不道客誰來。 足痹思尋壑,愁生久撥醅。 吾兒能問事,梨栗且炮煨。
luò gāo huái   yīn yīn zhǎng tái  
zhǐ yán mén zhòu yǎn   dào shuí lái  
xún   chóu shēng jiǔ pēi  
ér néng wèn shì   qiě pào wēi