顏樂亭詩

宋代 蘇軾
天生蒸民,為之鼻口。 美者可嚼,芬者可嗅。 美必有惡,芬必有臭。 我無天游,六鑿交斗。 騖而不返,矽步商受。 偉哉先師,安此微陋。 孟賁股慄,虎豹卻走。 眇然其身,中亦何有。 我求至樂,千載無偶。 執瓢從之,忽焉在後。
tiān shēng zhēng mín   wèi zhī kǒu  
měi zhě jué   fēn zhě xiù  
měi yǒu è   fēn yǒu chòu  
tiān yóu   liù záo jiāo dòu  
ér fǎn   guī shāng shòu  
wěi zāi xiān shī   ān wēi lòu  
mèng bēn   bào què zǒu  
miǎo rán shēn   zhōng yǒu  
qiú zhì   qiān zǎi ǒu  
zhí piáo cóng zhī   yān zài hòu