彥恢被旨使京西將歸待次用前韻送別因呈鄉里親舊

宋代 周紫芝
知公直節自當年,終不留衣與大顛。胸次已能吞夢澤,功名寧復愧燕然。 登車莫厭塵吹帽,移棹應思水拍天。歸去交遊如問我,為言百事老俱捐。
zhī gōng zhí jié dāng nián   zhōng liú diān xiōng néng tūn mèng gōng   míng níng kuì yàn rán    
dēng chē yàn chén chuī mào   zhào yīng shuǐ pāi tiān guī jiāo yóu wèn wéi   yán bǎi shì lǎo juān