言懷

唐代 張蠙
十載聲沈覺自非,賤身元合衣荷衣。豈能得路陪先達, 卻擬還家望少微。戰馬到秋長淚落,傷禽無夜不魂飛。 平生只學穿楊箭,更向何門是見機。
shí zài shēng shěn jué fēi   jiàn shēn yuán néng de péi xiān  
què huán jiā wàng shǎo wēi zhàn dào qiū zhǎng lèi luò   shāng qín hún fēi
píng shēng zhǐ xué chuān 穿 yáng jiàn   gèng xiàng mén shì jiàn