養竹

宋代 蘇轍
病竹養經年,生筍大如母。 初番放出林,末番任供口。 欲求五寸圍,更聽三年後。 蕭疏盡椽桷,無復堪作帚。 吾廬適營葺,便可開戶牖。 秀色到衣冠,清風盪塵垢。 物生恨失養,養至無不厚。 斧斤日摧剝,陰陽自難救。 閒居玩草木,農圃即師友。 養人如養竹,舉目皆孝秀。
bìng zhú yǎng jīng nián   shēng sǔn  
chū fān fàng chū lín   fān rèn gōng kǒu  
qiú cùn wéi   gèng tīng sān nián hòu  
xiāo shū jǐn chuán jué   kān zuò zhǒu  
shì yíng   biàn 便 kāi yǒu  
xiù dào guān   qīng fēng dàng chén gòu  
shēng hèn shī yǎng   yǎng zhì hòu  
jīn cuī   yīn yáng nán jiù  
xián wán cǎo   nóng shī yǒu  
yǎng rén yǎng zhú   jiē xiào xiù