揚州五詠 摘星亭〈迷樓舊址。〉

宋代 蘇轍
闕角孤高特地迷,迷藏渾忘日東西。 江流入海情無限,莫雨連山醉似泥。 夢裡興亡應未覺,後來愁思獨難齊。 只堪留作游觀地,看遍峰巒處處低。
quē jiǎo gāo   cáng hún wàng dōng 西  
jiāng liú hǎi qíng xiàn   lián shān zuì shì  
mèng xīng wáng yīng wèi jué   hòu lái chóu nán  
zhǐ kān liú zuò yóu guān   kàn biàn fēng luán chù chù