楊貞婦王氏詩

元代 貝瓊
石上有琅玕,孤生何猗猗。婉彼深閨秀,笑語間且儀。 榮華諒未晚,芳潔當自持。玉鏡一朝委,相求豈無媒。 冰泮時當歸,遙峰翠新拂。行行別父母,遂居君子室。 君子官已崇,新歡鼓琴瑟。如何事前驅,中道永相失。 東家有宋玉,西家有王昌。皆知慕明艷,詎忍隳太綱。 露多焉能污,江永不可方。貞心耀白日,峻節厲秋霜。 泣淡欲成河,捐軀遂如墓。寧同陌上花,誓比山頭樹。 織綺獻秋切,條桑事春務。向非厄彊暴,豈知金石固。
shí shàng yǒu láng gān   shēng wǎn shēn guī xiù xiào   jiān qiě    
róng huá liàng wèi wǎn   fāng jié dāng chí jìng zhāo wěi xiāng   qiú méi    
bīng pàn shí dāng guī   yáo fēng cuì xīn xíng xíng bié suì   jūn shì    
jūn zi guān chóng   xīn huān qín shì qián zhōng   dào yǒng xiāng shī    
dōng jiā yǒu sòng   西 jiā yǒu wáng chāng jiē zhī míng yàn   rěn huī tài gāng    
duō yān néng   jiāng yǒng fāng zhēn xīn yào bái 耀 jùn   jié qiū shuāng    
dàn chéng   juān suì níng tóng shàng huā shì   shān tóu shù    
zhī xiàn qiū qiè   tiāo sāng shì chūn xiàng fēi è jiàng bào   zhī jīn shí