彥國過小祗園有作奉和一首
祗園當暑度秋風,一榻初憐駟馬同。授簡汝真為上客,移山吾自愛愚公。
花間暝色論詩後,松頂泉聲瀹茗中。與說世人應解妒,老專丘壑大江東。
zhī
祗
yuán
園
dāng
當
shǔ
暑
dù
度
qiū
秋
fēng
風
,
yī
一
tà
榻
chū
初
lián
憐
sì
駟
mǎ
馬
tóng
同
shòu
。
jiǎn
授
rǔ
簡
zhēn
汝
wéi
真
shàng
為
kè
上
yí
客
,
shān
移
wú
山
zì
吾
ài
自
yú
愛
gōng
愚
公
。
huā
花
jiān
間
míng
暝
sè
色
lùn
論
shī
詩
hòu
後
,
sōng
松
dǐng
頂
quán
泉
shēng
聲
yuè
瀹
míng
茗
zhōng
中
yǔ
。
shuō
與
shì
說
rén
世
yīng
人
jiě
應
dù
解
lǎo
妒
,
zhuān
老
qiū
專
hè
丘
dà
壑
jiāng
大
dōng
江
東
。