燕歸梁·一片游塵拂鏡灣

宋代 吳文英
一片游塵拂鏡灣。素影護梅殘。行人無語看春山。背東風、兩蒼顏。夢飛不到梨花外,孤館閉、五更寒。誰憐消渴老文園。聽溪聲、瀉冰泉。
piàn yóu chén jìng wān yǐng méi cán xíng rén kàn chūn shān bèi dōng fēng liǎng cāng yán mèng fēi dào huā wài   guǎn gēng hán shuí lián xiāo lǎo wén yuán tīng shēng xiè bīng quán