言歸

宋代 郭祥正
休歟歸乎,何為而言哉。予七齡而孤兮,托慈育以苟生。 捉手以筆兮,口授以經。緒先子之素訓兮,夜未央而丁寧。 既束髮以就學兮,入必問其與游。聞道之進兮,曰使我以忘憂。 課蠶而織兮,紉衣以先汝。使弗墜業兮,我勞而汝處。 慨薄德之眇末兮,今愈壯而不揚。吾母耄兮,戀故鄉。 雖得邑而祿兮,曾寤寐之弗遑。與音問之吉兮,孰若朝夕而在傍。 誰縶予足兮,眷白雲之徜徉。還印綬於有司兮,賢守足以往訴。 將俟代而返兮,念歲月之雲暮。休歟歸乎,春山崺崺,春水瀰瀰,春蒲濯濯,春魚尾尾。 吾親在前,吾子在後,飲甘滌潔,以介眉壽。
xiū guī   wéi ér yán zāi líng ér tuō   gǒu shēng    
zhuō shǒu   kǒu shòu jīng xiān zhī xùn   wèi yāng ér dīng níng    
shù jiù xué   wèn yóu wén dào zhī jìn yuē   shǐ 使 wàng yōu    
cán ér zhī   rèn xiān shǐ 使 zhuì   láo ér chù    
kǎi báo zhī miǎo   jīn zhuàng ér yáng mào liàn   xiāng    
suī ér 祿   céng mèi zhī huáng yīn wèn zhī shú   ruò zhāo ér zài bàng    
shuí zhí   juàn bái yún zhī cháng yáng hái yìn shòu yǒu xián   shǒu wǎng    
jiāng dài ér fǎn   niàn suì yuè zhī yún xiū guī chūn   shān chūn   shuǐ chūn   zhuó zhuó chūn   wěi wěi    
qīn zài qián   zài hòu   yǐn gān jié   jiè méi shòu