楊嗣勛惠茯苓

宋代 高似孫
道是青神谷,元通白帝崖。 有松如壯士,其魄化嬰兒。 雲濕侵鴉嘴,天寒翦兔絲。 堯初香摘髓,秦後雪凝脂。 穴動龍蛇窘,山空鳥獸悲。 惟將千歲力,白了一生奇。
dào shì qīng shén   yuán tōng bái  
yǒu sōng zhuàng shì   huà yīng ér  
yún shī qīn zuǐ   tiān hán jiǎn  
yáo chū xiāng zhāi suǐ   qín hòu xuě níng zhī  
xué dòng lóng shé jiǒng   shān kōng niǎo shòu bēi  
wéi jiāng qiān suì   bái le shēng