楊十三虞卿在希顏上人房納涼余時在村舍歸和

宋代 李廌
土渴山焦獨在阿,考盤孰與世相遇。 皇皇夫子猶傷鳳,碌碌蒼生尚執柯。 頭白已驚為學晚,日長贏得讀書多。 北禪釋子應相笑,樹癭多年變木鵝。
shān jiāo zài ā   kǎo pán shú shì xiàng
huáng huáng yóu shāng fèng   cāng shēng shàng zhí
tóu bái jīng wéi xué wǎn   cháng yíng shū duō
běi chán shì yīng xiāng xiào   shù yǐng duō nián biàn é