楊聖可棋集余方歸自桃源不及預次韻

宋代 樓鑰
屏處尤便野性慵,故人何幸總相逢。 賦歸敢慕陶彭澤,自免猶睎邴曼容。 棋酒交歡情正洽,江山得助景方濃。 嗟余誤入桃源去,總路滿城聞晚鐘。
píng chǔ yóu biàn 便 xìng yōng   rén xìng zǒng xiāng féng  
guī gǎn táo péng   miǎn yóu bǐng màn róng  
jiǔ jiāo huān qíng zhèng qià   jiāng shān zhù jǐng fāng nóng  
jiē táo yuán   zǒng mǎn 滿 chéng wén wǎn zhōng