養牛嘆

元代 劉崧
田家養牛如養子,愛惜皮毛少鞭箠。一冬霜雪無青草,還餵鹽羹齕糠秕。 全家性命系一牛,牛肥即喜瘦即愁。木闌土屋護乾煖,出入更防人夜偷。 亂來買牛如買馬,典盡春衣酬買價。寸田尺土未得耕,軍來牽牛誰敢爭。 攔街號哭送牛去,青草空餘舊眠處。君看新來山寨軍,前日亦是耕鋤人。 即今打糧不耕土,身著牛皮食牛脯。
tián jiā yǎng niú yǎng   ài máo shǎo biān chuí dōng shuāng xuě qīng cǎo   hái wèi yán gēng kāng
quán jiā xìng mìng niú   niú féi shòu chóu lán qián nuǎn   chū gèng fáng rén tōu
luàn lái mǎi niú mǎi   diǎn jǐn chūn chóu mǎi jià cùn tián chǐ wèi gēng   jūn lái qiān niú shuí gǎn zhēng
lán jiē hào sòng niú   qīng cǎo kōng jiù mián chù jūn kàn xīn lái shān zhài jūn   qián shì gēng chú rén
jīn liáng gēng   shēn zhuó niú shí niú