秧馬

宋代 蘇軾
春雲蒙蒙雨淒淒,春秧欲老翠剡齊。 嗟我婦子行水泥,朝分一壟暮千畦。 腰如箜篌首啄雞,筋煩骨殆聲酸嘶。 我有桐馬手自提,頭尻軒昂腹脅低。 背如覆瓦去角圭,以我兩足為四蹄。 聳踴滑汰如鳧鷖,纖纖束脅亦可齎。 何用繁纓與月題,卻從畦東走畦西。 山城欲閉聞鼓鼙,忽作的廬躍檀溪。 歸來掛壁從高棲,了無芻秣飢不啼。 少壯騎汝逮老黧,何曾蹶軼防顛隮。 錦韉公子朝金閨,笑我一生蹋牛犁, 不知自有木駃騠。
chūn yún méng méng   chūn yāng lǎo cuì yǎn
jiē xíng shuǐ   cháo fēn lǒng qiān
yāo kōng hóu shǒu zhuó   jīn fán dài shēng suān
yǒu tóng shǒu   tóu kāo xuān áng xié
bèi jiǎo guī   liǎng wèi
sǒng yǒng huá tài   xiān xiān shù xié
yòng pán yīng yuè   què cóng dōng zǒu 西
shān chéng wén   zuò de yuè tán
guī lái guà cóng gāo   liǎo chú
shào zhuàng dǎi lǎo   zēng jué fáng diān
jǐn jiān gōng cháo jīn guī   xiào shēng niú  
zhī yǒu jué