楊柳枝二十韻

唐代 白居易
小妓攜桃葉,新聲蹋柳枝。妝成剪燭後,醉起拂衫時。 繡履嬌行緩,花筵笑上遲。身輕委回雪,羅薄透凝脂。 笙引簧頻暖,箏催柱數移。樂童翻怨調,才子與妍詞。 便想人如樹,先將發比絲。風條搖兩帶,菸葉貼雙眉。 口動櫻桃破,鬟低翡翠垂。枝柔腰裊娜,荑嫩手葳蕤。 唳鶴晴呼侶,哀猿夜叫兒。玉敲音歷歷,珠貫字累累。 袖為收聲點,釵因赴節遺。重重遍頭別,一一拍心知。 塞北愁攀折,江南苦別離。黃遮金谷岸,綠映杏園池。 春惜芳華好,秋憐顏色衰。取來歌里唱,勝向笛中吹。 曲罷那能別,情多不自持。纏頭無別物,一首斷腸詩。
xiǎo xié táo   xīn shēng liǔ zhī zhuāng chéng jiǎn zhú hòu   zuì shān shí
xiù jiāo xíng huǎn   huā yán xiào shàng chí shēn qīng wěi huí xuě   luó báo tòu níng zhī
shēng yǐn huáng pín nuǎn   zhēng cuī zhù shù tóng fān yuàn diào 調   cái yán
biàn 便 xiǎng rén shù   xiān jiāng fēng tiáo yáo liǎng dài   yān tiē shuāng méi
kǒu dòng yīng táo   huán fěi cuì chuí zhī róu yāo niǎo nuó   nèn shǒu wēi ruí
qíng   āi yuán jiào ér qiāo yīn   zhū guàn lěi lěi
xiù wèi shōu shēng diǎn   chāi yīn jié chóng chóng biàn tóu bié   pāi xīn zhī
sài běi chóu pān zhé   jiāng nán bié huáng zhē jīn àn   yìng xìng yuán chí
chūn fāng huá hǎo   qiū lián yán shuāi lái chàng   shèng xiàng zhōng chuī
néng bié   qíng duō chí chán tóu bié   shǒu duàn cháng shī