楊柳枝詞五首

唐代 孫魴
靈和風暖太昌春,舞線搖絲向昔人。 何似曉來江雨後,一行如畫隔遙津。 彭澤初栽五樹時,只應閒看一枝垂。 不知天意風流處,要與佳人學畫眉。 暖傍離亭靜拂橋,入流穿檻綠陰搖。 不知落日誰相送,魂斷千條與萬條。 春來綠樹遍天涯,未見垂楊未可夸。 晴日萬株煙一陣,閒坊兼是莫愁家。 十首當年有舊詞,唱青歌翠幾無遺。 未曾得向行人道,不謂離情莫折伊。
líng fēng nuǎn tài chāng chūn   xiàn yáo xiàng rén
xiǎo lái jiāng hòu   xíng huà yáo jīn
péng chū zāi shù shí   zhǐ yīng xián kàn zhī chuí
zhī tiān fēng liú chù   yào jiā rén xué huà méi
nuǎn bàng tíng jìng qiáo   liú chuān 穿 kǎn yīn yáo
zhī luò shuí xiāng sòng   hún duàn qiān tiáo wàn tiáo
chūn lái shù biàn tiān   wèi jiàn chuí yáng wèi kuā
qíng wàn zhū yān zhèn   xián fāng jiān shì chóu jiā
shí shǒu dāng nián yǒu jiù   chàng qīng cuì
wèi céng xiàng xíng rén dào   wèi qíng shé