楊柳枝詞四首

唐代 孫光憲
閶門風暖落花干,飛遍江城雪不寒。 獨有晚來臨水驛,閒人多憑赤欄干。 有池有榭即濛濛,浸潤翻成長養功。 恰似有人長點檢,著行排立向春風。 根柢雖然傍濁河,無妨終日近笙歌。 毿毿金帶誰堪比,還共黃鶯不較多。 萬株枯槁怨亡隋,似吊吳台各自垂。 好是淮陰明月里,酒樓橫笛不勝吹。
chāng mén fēng nuǎn luò huā gàn   fēi biàn jiāng chéng xuě hán
yǒu wǎn lái lín shuǐ   xián rén duō píng chì lán gān
yǒu chí yǒu xiè méng méng   jìn rùn fān chéng cháng yǎng gōng
qià yǒu rén zhǎng diǎn jiǎn   zhù xíng pái xiàng chūn fēng
gēn suī rán bàng zhuó   fáng zhōng jìn shēng
sān 毿 sān 毿 jīn dài shuí kān   hái gòng huáng yīng jiào duō
wàn zhū gǎo yuàn wáng suí   shì diào tái chuí
hǎo shì huái yīn míng yuè   jiǔ lóu héng shèng chuī