楊柳枝

宋代 王稱
春光曉漸饒,楊柳暗宮橋。嫩葉凝愁黛,纖枝倦舞腰。
chūn guāng xiǎo jiàn ráo   yáng liǔ àn gōng qiáo nèn níng chóu dài xiān   zhī juàn yāo