楊康功有石狀如醉道士為賦此詩

宋代 蘇軾
楚山固多猿,青者黠而壽。 化為狂道士,山谷恣騰蹂。 誤入華陽洞,竊飲茆君酒。 君命囚岩間,岩石為械杻。 松根絡其足,藤蔓縛其肘。 蒼苔眯其目,叢棘哽其口。 三年化為石,堅瘦敵瓊玖。 無復號雲聲,空餘舞杯手。 樵夫見之笑,抱賣易升斗。 楊公海中仙,世俗那得友。 海邊逢姑射,一笑微俯首。 胡不載之歸,用此頑且丑。 求詩紀其異,本未得細剖。 吾言豈妄雲,得之亡是叟。
chǔ shān duō yuán   qīng zhě xiá ér shòu  
huà wèi kuáng dào shì   shān téng róu  
huá yáng dòng   qiè yǐn máo jūn jiǔ  
jūn mìng qiú yán jiān   yán shí wèi xiè chǒu  
sōng gēn luò   téng wàn zhǒu  
cāng tái   cóng gěng kǒu  
sān nián huà wèi shí   jiān shòu qióng jiǔ  
hào yún shēng   kòng bēi shǒu  
qiáo jiàn zhī xiào   bào mài shēng dǒu  
yáng gōng hǎi zhōng xiān   shì de yǒu  
hǎi biān féng shè   xiào wēi shǒu  
zài zhī guī   yòng wán qiě chǒu  
qiú shī   běn wèi pōu  
yán wàng yún   zhī wáng shì sǒu