楊花曲

明代 于謙
垂楊飛白花,飄飄萬里去。多情蜂蝶亂追隨,不問依棲向何處。 人生漂泊無定蹤,一似楊花趁暖風。今朝馬足西邊去,明日車輪又向東。 可憐不識歸來路,一去江山千萬重。楊花本是無情物,懊惱人生在客中。
chuí yáng fēi bái huā   piāo piāo wàn duō qíng fēng dié luàn zhuī suí   wèn xiàng chǔ
rén shēng piāo dìng zōng   yáng huā chèn nuǎn fēng jīn zhāo 西 biān   míng chē lún yòu xiàng dōng
lián shí guī lái   jiāng shān qiān wàn zhòng yáng huā běn shì qíng   ào nǎo rén shēng zài zhōng