楊花二首

明代 沈周
撲面吹衣雪點晴,亂紛紛地亞夫營。借風為力終無賴,與水何緣卻托生。 看雀啅金新蕊破,愛蜂撩玉小團輕。踏歌女子空連臂,喚不歸來信薄情。
miàn chuī xuě diǎn qíng   luàn fēn fēn yíng jiè fēng wéi zhōng lài   shuǐ yuán què tuō shēng    
kàn què zhuó jīn xīn ruǐ   ài fēng liāo xiǎo tuán qīng kōng lián huàn   guī lái xìn qíng