楊花詞

宋代 張憲
東風吹春春不醒,桃花杏花空娉婷。 萬絲剪綠暗如霧,千里相思長短亭。 亭前女兒十六七,手挽長條惜春日。 六街馬蹄騰黃塵,雪花漫天愁殺人。
dōng fēng chuī chūn chūn xǐng   táo huā xìng huā kōng pīng tíng  
wàn jiǎn àn   qiān xiāng cháng duǎn tíng  
tíng qián ér shí liù   shǒu wǎn cháng tiáo chūn  
liù jiē téng huáng chén   xuě huā màn tiān chóu shā rén