楊花

宋代 劉攽
不分春色晚,楊花意氣驕。吹噓輕一羽,容易點層霄。 細細穿檐隙,姍姍學舞腰。暫來幽僻地,還復去人遙。
fēn chūn wǎn   yáng huā jiāo chuī qīng róng   diǎn céng xiāo    
chuān 穿 yán   shān shān xué yāo zàn lái yōu hái   rén yáo