楊妃菊

宋代 林景熙
昭陽舊恨逐風飄,歲晚山中霜露饒。 彭澤歸來空自老,中原舞破為誰嬌。 返魂碧海熏初炷,宿酒沈香暈不消。 亦是前身曾捧硯,品題因得入詩瓢。
zhāo yáng jiù hèn zhú fēng piāo   suì wǎn shān zhōng shuāng ráo  
péng guī lái kōng lǎo   zhōng yuán wèi shuí jiāo  
fǎn hún hǎi xūn chū zhù   宿 jiǔ shěn xiāng yūn xiāo  
shì qián shēn céng pěng yàn   pǐn yīn shī piáo