楊得臣見和曉晴長句用韻奉酬 其三

宋代 周紫芝
歸心何事等搖旌,叔起能詩近有聲。豈料從游如夢寐,不知風雨過清明。 拍浮我自堪娛老,矍鑠誰應更請行。此去定交君見許,為歌伐木賦鳴鶯。
guī xīn shì děng yáo jīng   shū néng shī jìn yǒu shēng liào cóng yóu mèng mèi   zhī fēng guò qīng míng    
pāi kān lǎo   jué shuò shuí yīng gèng qǐng xíng dìng jiāo jūn jiàn wèi   míng yīng