陽春

清代 陳洵
語煙消,文紗靜,茵麝暗熏晴燠。枝上好鶯聲,來相喚、亂拂窗繡傍蛾綠。 艷游差足。先試著、摺花裙幅。何似永日閒門,任風光笑人幽獨。 待憑遍危欄、平蕪盡,青障起、高樓更矗。斜陽匆匆不管。 近黃昏、斷恨仍續。傷心正著倦目。問社燕、新來誰宿。 奈忙裡、又理浮生話,嬉春院燭。
yān xiāo   wén shā jìng   yīn shè àn xūn qíng zhī shàng hǎo yīng shēng lái   xiāng huàn luàn chuāng xiù bàng é      
yàn yóu chà xiān shì zhù zhé huā qún yǒng xián mén rèn fēng guāng   xiào rén yōu        
dài píng biàn wēi lán píng jǐn qīng   zhàng gāo lóu gèng chù xié yáng cōng cōng guǎn        
jìn huáng hūn duàn hèn réng shāng xīn zhèng zhù juàn wèn shè yàn xīn lái shuí         宿  
nài máng yòu shēng huà   chūn yuàn zhú