楊白花

宋代 劉敞
飛飛楊白花,隨風渡江水。江水來不極,楊花去無已。 鴉啼淺深樹,雪落千萬里。春風傷人心,綿綿復如此。
fēi fēi yáng bái huā   suí fēng jiāng shuǐ jiāng shuǐ lái   yáng huā
qiǎn shēn shù   xuě luò qiān wàn chūn fēng shāng rén xīn   mián 綿 mián 綿