眼兒媚·晴雲十丈跨杉溪

宋代 危昂霄
睛雲十丈跨杉溪。偏稱夜涼時。 我來正值,一灘月朗,萬木霜飛。 謫仙不住人間世,此恨有誰知。 何人畫我,倚闌得句,聽水忘歸。
jīng yún shí zhàng kuà shān piān chēng liáng shí
lái zhèng zhí   tān yuè lǎng   wàn shuāng fēi
zhé xiān zhù rén jiān shì   hèn yǒu shéi zhī
rén huà   lán de   tīng shuǐ wàng guī